Chào mừng quý vị đến với Sống trong đời sống cần có một tấm lòng ....

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > TRANG THƠ > Thơ Tình >

Ru Mùa


Về quê anh nghe em

Nắng miền Trung trải vàng lên sỏi đá

Mưa phố núi nước tràn mọi ngã

Vai mẹ nghèo gồng gánh những riêng lo.

Về quê anh nghe tiếng gọi đò

Lời tha thiết nối đôi bờ thương nhớ

Đừng ngần ngại để tình ta lở dở

Tiếng đập chiếu trên sông bổi hổi gọi anh về.

Tháng năm dài phố thị mải mê

Anh rong ruỗi kiếm tìm hư ảo

Trong sấp ngửa của chợ đời nhốn nháo

Thèm sắc tím hoa sim, khát ngọn gió đồng.

Giã từ nơi phố chật người đông

Nhà sát vách ai nào quen biết

Đêm náo nhiệt, mảnh trăng gầy héo hắt

Về quê anh trăng gió hát ru mùa…

Quên đi em những được mất, bán mua

Về đắp đập, đào kênh đem nước về lấp loáng

Về bạt núi, ngăn sông khơi nguồn điện sáng

Mỗi bình minh chim hót dậy sau vườn.

Về quê anh ta hát khúc yêu thương

Ngày gánh lúa, gánh mùa lên rẫy

Đêm đốt lửa sưởi tình, trăng ấm mãi

Em nồng nàn trong điệu hát hò khoan…

ST


Nhắn tin cho tác giả
Lưu Thị Kim Chung @ 13:20 11/12/2009
Số lượt xem: 1070
Số lượt thích: 0 người
Avatar
Về quê anh nghe em

Nắng miền Trung trải vàng lên sỏi đá

Avatar
Không! Về quê em hà!
Avatar
Lại ... lại ... cái ... cái ... cái gì nữa thế này? Cười
Avatar

Đêm đốt lửa sưởi tình, trăng ấm mãi

Em nồng nàn trong điệu hát hò khoan
 
Gửi ý kiến